Cảm ơn người vì đã rời xa tôi!

18:45 | 26-03-2017

Trên đời này có nhiều chuyện thật lạ lùng. Chẳng hạn như việc nói lời cảm ơn một ai đó vì họ đã mang hoàn con tim minh đi. Biết là sẽ đau, biết là sẽ buồn, biết là sẽ còn âm ỉ và dai dẳng mãi theo thời gian… Nhưng vẫn hồn nhiên để nói một lời cảm ơn.

Có những thứ tình cảm là như thế: không tiến tới bên nhau được, lại chẳng nỡ đành lòng rời xa. Cho nên người ta mới dùng dằng với nhau mãi. Người ta mới cố chấp níu kéo tay nhau được lâu tí nào thì hay thêm tí ấy. Người ta ở hai đầu chiến tuyến của nỗi sợ hãi bi thương và hạnh phúc, nhưng người ta vẫn chẳng dám nghĩ tới chuyện quay đầu và bước đi về những phía không nhau.

Chỉ cho đến khi người ta biết rằng mình đã qua rồi cái thời được yêu cuồng si, được yêu ngu muội, yêu bất chấp. Thì người ta mới đành lòng dứt bỏ. Lúc bấy giờ, đoạn tình cảm dù có đậm sâu, dù có được níu kéo cỡ nào, thì người ta cũng đang tâm mà dứt bỏ. Bởi người ta biết rất rõ, có cố chấp thêm nữa, cũng sẽ chẳng đi tới đâu.

Cảm ơn người vì đã rời xa tôi! - Ảnh 1.

Hôm nay tôi gặp lại người cũ, đang trong tay với một cô gái. Tôi đoán chắc là bạn gái mới của anh ta. Tôi cố lướt đi nhanh để không phải chạm mặt, để không phải nói lời chào hoặc mỉm cười ngượng ngùng. Nhưng rồi tôi vẫn bị níu lại với cái giọng gọi quen thuộc, tên tôi vang lên giữa không gian quán đặc quánh tiếng nói cười.

Tôi quay đầu, nhìn về phía ấy. Người ta cười rạng rỡ, như thể chúng tôi chưa từng có những vết rạn trong chuyện tình cảm, và như thể chúng tôi vẫn còn yêu nhau. Nhưng mà yêu làm sao được? Khi mà tôi đang đứng đây, còn bạn gái mới của anh ta lại đang đứng đó?

Mải mê phân tích diễn biến tâm lý trong chính não bộ của mình khiến tôi đơ ra vài giây. Còn anh ta hồn nhiên tiến lại, chào hỏi, khen tôi xinh đẹp, cũng không quên giới thiệu tới tôi cô bạn gái mới. Hẳn rồi, làm gì có chuyện nam thanh nữ tú đi cạnh bên nhau, âu âu yếm yếm giữa chốn đông người, mà lại không phải là một mối quan hệ tình cảm đặc biệt.

Chúng tôi cũng đã từng như thế đấy thôi! Cũng đã từng yêu, đã từng hò hẹn, đã từng muốn công khai với cả thế giới này rằng chúng tôi là của nhau. Và bây giờ thì đến lượt hai người bọn họ. Chỉ có điều, cô gái bên cạnh anh không còn là tôi nữa.

Cảm ơn người vì đã rời xa tôi! - Ảnh 2.

Chuyện thật buồn, chẳng có gì đáng để khoe khoang. Nhưng điều quan trọng là tôi đã thấy được trái tim mình yếu đuối nhường nào. Tôi không mạnh mẽ như là tôi vẫn nghĩ. Và tôi chia sẻ cho bạn hay, rằng cho đến tận cái giây phút tôi gặp lại người cũ ấy, tôi vẫn chưa thôi nguôi ngoai vết thương trong lòng mình. Bởi vậy nên tôi mới sợ hãi, mới tìm cách trốn chạy, mới ngây như "phỗng"khi anh ta gọi tên, và cả hậm hực khi biết rằng anh ta đã tìm được tình yêu mới.

Nhưng oái oăm thay, anh ta thì không. Anh ta đã từng chia tay tôi, cũng nói rằng đã từng rất buồn khổ, rất vật vã. Vậy mà xem kìa, anh ta vẫn còn đang mỉm cười vui vẻ, thậm chí là còn nhanh chóng tìm được một cô bạn gái khác để vơi bớt nỗi cô đơn.

À, ra là tình cảm nói đậm sâu sẽ rất đậm sâu, còn nói là nhạt nhẽo thì cũng vô cùng nhạt nhẽo. Hóa ra trên đời này, chẳng có ai yêu thương bạn nhiều hơn chính bạn. Khi mà người ta ném bạn lại với nỗi đau thất tình, hãy tỉnh táo lên, đừng bao giờ tin rằng người ta sẽ vì thiếu bạn mà buồn khổ, mà ảo não, mà quên ăn quên uống.

Không, tốt hơn hết là hãy dọn gọn gàng và sạch sẽ tâm tư tình cảm về mối tình cũ ấy đi, để đón chào những điều mới mẻ tốt đẹp hơn. Và tốt hơn hết nữa là, nói một lời cảm ơn chân thành, vì ai đó đã xuất hiện rồi rời đi. Không phải bởi vì họ tốt hay từng đối xử tốt với bạn, mà là một liệu pháp tinh thần để giúp bạn vững vàng hơn.

Chỉ lúc nào mà trong tâm bạn có thể thảnh thơi nhoẻn cười khi nhắc về chuyện cũ, và môi có thể tự nhiên nói một lời cảm ơn chân thành tới người yêu cũ, thì lúc ấy, bạn mới thực là đã dứt ra khỏi cuộc tình mà bạn vừa kinh qua.

Theo VnExpress