Hãy đi gặp người mà bạn muốn gặp đi, nhân lúc trái tim chưa ngừng đập

15:22 | 04-06-2018

Trước khi em mở lòng với tôi, tôi biết em đã trải qua một cuộc tình buồn, bị phản bội, bị đối xử không ra gì và sau khi kết thúc mối tình đó em đã nhút nhát hơn, khép mình hơn và thiếu cảm giác an toàn.

Trước khi em mở lòng với tôi, em rất lo sợ, em sợ bị buồn, sợ bị khóc, sợ bị rơi xuống vực sâu lần nữa… Có rất nhiều nỗi lo ngổn ngang trong con người em.

Tôi có thuyết phục, có phân tích, có kiên nhẫn, có nhụt chí và có lúc gần như bỏ cuộc. Tôi cũng buồn và em cũng buồn. Tôi và em không nói chuyện với nhau gần một tuần trời, lúc đó tôi đang bồn chồn chờ đợi câu trả lời cuối cùng của em. 

Dĩ nhiên là về việc em có muốn yêu tôi hay không… Nhưng rồi cũng đến cái lúc tôi được nghe câu trả lời, đó là Không. Lúc đó tôi mong chờ biết bao và bị hụt hẫng bao nhiêu, chắc em không biết đâu.

“Làm bạn thì sẽ không bao giờ mất nhau. Em xin lỗi!” Đó là câu nói cuối trong một đoạn tin nhắn dài em gửi tới tôi. Tôi còn nhớ mãi. Tôi ậm ừ thì mãi là bạn tốt nhé, sẽ không mất nhau.

 

Hàng ngày chúng ta vẫn nói chuyện với nhau như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Vẫn vui vẻ và cởi mở. Em khiến tôi cảm thấy có một điều gì đó mà em muốn giấu, không dám nói.

Điều thắc mắc đó cũng bị biến tan khi lúc đó tôi có quá nhiều áp lực về công việc và học tập. Nhưng trong những lúc như vậy, người luôn bên cạnh an ủi và động viên tôi lại chỉ có mỗi em.

Điều đó làm tôi như có một động lực, động lực phải tới tìm em. Dĩ nhiên đến gặp em với tư cách là một người bạn và nhân cơ hội tôi muốn đi đâu đó như một sự giải tỏa cảm xúc của bản thân.

Sau khi gác lại mọi chuyện, tôi lên kế hoạch tới gặp em. Tôi đặt mua vé máy bay ngay cuối tuần vào khung giờ sớm nhất. Tôi tới không báo trước, muốn tạo bất ngờ cho em cũng là vì tôi muốn biết cảm giác gặp tôi em sẽ ra sao.

Tôi còn nhớ cái ngày hôm ấy, trời đổ cơn mưa rất to từ trưa tới chập choạng tối. Tôi hẹn tối rủ em đi uống trà sữa mà em không tin. Sau một hồi đưa ra mọi bằng chứng rằng tôi đang ở chỗ em thì em cũng đã chịu tin và cuối cùng sau cơn mưa tôi gặp được em. 

Đó là ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau. Tôi còn nhớ cái bóng mờ mờ đứng từ xa chờ tôi, cái nhìn e thẹn không dám nhìn thẳng mắt tôi. Và nụ cười thẹn thùng không giấu nổi niềm vui của em.

Nhưng nhìn ánh mắt ấy tôi đã biết rằng em đã yêu tôi thật rồi. Và tôi biết em chính là người tôi đang đi tìm.

Ngay từ đầu tôi đến không một mục đích để hẹn hò hay yêu đương nhưng cuối cùng chính cái quyết định định mệnh đó đã khiến tôi nhận ra rằng em là người xuất hiện vừa kịp lúc xoa dịu mọi chông chênh và xúc cảm hỗn độn trong cuộc sống của tôi.

Tôi chỉ muốn nói với các bạn rằng, hãy đi gặp người mà bạn muốn gặp ngay đi, nhân lúc mặt trời còn chưa lặn, nhân lúc máy bay còn chưa cất cánh, nhân lúc bạn còn trẻ, nhân lúc bàn tay bạn còn có thể ôm lấy đối phương và nhân lúc trái tim bạn còn có thể thổn thức vì một người.

Ai cũng sẽ trải qua những lần vấp ngã và đau khổ trên con đường tình yêu, nhưng chỉ cần bạn mong chờ thì nó sẽ đến. Tôi đã có được định mệnh của cuộc đời mình. Và bạn cũng sẽ vậy.

Theo Dear.vn